[DaChuu Longfic][Wake me up when it’s over] Chap 10

Chap 10

“Ta đã từng có một gia đình hạnh phúc.”

Trong không gian lạnh ngắt từ phòng thí nghiệm, nới bốn bề được bao bọc bởi thiết bị, vi tính, thuốc thang, người đàn ông tóc vàng đứng im bên chiếc giường, hướng mắt xa xăm. Dáng vẻ cao lớn thả trôi theo những cảm xúc đường đột ùa đến khuấy đảo bản ngã tàn độc. Khuôn mặt phảng phất nỗi hoài niệm. Đáy mắt rung lên những đợt sóng lăn tăn êm ả, lóng lánh một ngày nắng ấm nào đó đã xưa cũ, đã phai tàn trong dòng chảy tàn bạo của thời gian.

Fitzgerald trầm ngâm hồi lâu, tự thả mình mặc tưởng. Có lẽ hắn loáng thoáng mơ hồ về một buổi đêm thanh tịnh nào đó được ngồi bên người vợ xinh đẹp nhâm nhi cốc rượu và ngắm đứa con gái thương yêu của mình lướt tay trên những phím đàn, tạo ra thứ âm thanh thiếu tròn trịa nhưng vừa đủa cho một buổi tối hoàn mỹ. Hay một chiều tàn bừng sáng bởi những nụ cười trong vắt thơ dại. Hay khu vườn in hằn bóng dáng Zelda thưởng thức tách trà chiều. Hay hương nước hoa dìu dịu đắt tiền thoảng đến khi người phụ nữ của đời hắn nhẹ nhàng ôm lấy hắn từ phía sau và ngâm nga một lời chào bình dị. Kí ức chạy vụt đến, đong đưa trong lòng hắn, đều đặn gõ nhịp và gợi nhắc tựa một quả lắc đồng hồ. Và khi Fitzgerald giật mình thật khẽ, chợt nhận ra nụ cười tự lúc nào đã ướm trên môi mình, ánh mắt hắn lại bất ngờ chuyển sang nỗi quyết tâm và căm phẫn. Dù cho có tiêu diệt cả thế giới, có tổn hại bao nhiêu người, hắn cũng sẽ làm, để có được cuốn sách, để giành lại những gì đã mất, tái tạo lại những năm tháng đã bám bụi ấy. Và cũng là để khuất lấp đi nỗi đau đớn đang luẩn quẩn trong linh hồn.

Continue reading

[DaChuu Longfic] [Wake me up when it’s over] Chap 9

Chap 9

Dazai mở trừng mắt, trân trối.

Trước mặt anh, không có gì khác ngoại trừ bóng tối đen khịt và thứ ánh sáng gay gắt hắt ra từ màn hình. Anh ngủ quên. Sự mỏi mệt đã gặm nhấm anh như một con chuột mài răng trên gỗ. Để rồi trong phút chốc bất cẩn, anh rơi vào cơn mơ ám ảnh ấy. Bóng tối lại vây bủa lấy anh, nhấn anh chìm sâu vào cái cảm giác day dứt bất lực luôn bị đè chặt. Trong một thoáng, Dazai cảm nhận rõ ràng nỗi hoảng loạn cùng cực đang cào xé lồng ngực mình. Anh không thể làm gì khác, thậm chí cử động, cả cơ thể căng cứng và đông nghẹt trên thành ghế, hoàn toàn bị khóa chặt giữa thinh không. Dazai cứ vậy, trân trối nhìn. Tất cả trống rỗng và lặng câm đến nhức nhối. Đến mức anh nghe thấy tiếng gió phả ra từ điều hòa lạnh tanh và gai góc như giễu cợt. Đến mức anh cơ hồ nghe được sự run rẩy vọng ra từ hơi thở của chính mình. Đến mức anh nghe thấy, có lẽ thôi, nỗi hoang mang đang trườn bò và siết chặt lấy cùng khắp thân thể. Phải cho đến một lúc lâu sau đó, Dazai mới dần dần thả lỏng, thở sâu, tìm lại sự bình tĩnh đã rơi đi khỏi mình.

Continue reading

Tản mạn| Thất lạc cõi người – Dazai Osamu

Đã hàng ngàn lần kể từ khi đọc “Thất lạc cõi người”, mình muốn viết cho nó một bài review hoàn chỉnh, nhưng chưa bao giờ làm được cả. Có lẽ vì khả năng của mình chưa đủ để viết một cái gì đó thực sự ưng ý cho tác phẩm tuyệt vời này. Cũng có thể, có quá nhiều điều mình muốn nói về nó, nhiều đến mức mình bị rối loạn và không biết phải bắt đầu từ đâu, sắp xếp từ chỗ nào. Tự dưng, mình nhớ tới một lần cô giáo dạy vật lý hỏi lớp: “theo các em, thể loại văn nào khó viết nhất?”. Hầu như mọi câu trả lời đều hướng đến Nghị luận và Thuyết minh, nhưng cô lại bảo rằng “đều không đúng cả. Văn khó viết nhất chính là văn biểu cảm. Thực sự rất khó để nói ra cảm xúc của các em về một ai đó, một điều gì đó, một thứ gì đó.”

Cho đến bây giờ, mình mới thấm thía. Làm sao để bày tỏ lòng mình với cuốn sách mà mình yêu thích nhất, với tác gia mà mình kính trọng nhất, thật nan giải biết bao nhiêu. Vậy nên, những điều mình sắp viết đây, sẽ không là một bài review gì cả, chỉ là những tản mạn nho nhỏ, những tình cảm, những thứ thuộc về sâu thẳm cá nhân dành cho “Nhân gian thất cách” – “Thất lạc cõi người”, và Dazai Osamu, văn hào mình ngưỡng mộ.

Continue reading

ChuuDaz| # Yêu

# Yêu

Dazai thấy anh ngồi ngoài hiên, ngước mắt nhìn lên trời sao cô tuyệt. Chuuya hôm nay không say, cũng không có vẻ như đang uống rượu. Và điều đó chẳng hiểu sao lại khiến cho cậu mơn man một chuỗi xúc cảm kỳ lạ, khó tả và lâng lâng. Cậu bước đến bên anh, im lặng ngồi cạnh. Trong hơi sương mờ mờ của một buổi khuya lạnh lẽo, bóng dáng anh thật bé nhỏ. Huyễn hoặc đến mức cậu những tưởng chỉ cần chạm nhẹ vào anh thôi, anh sẽ tan đi như những phù du vĩnh cửu. Suy nghĩ đó khiến cậu có phần hoảng loạn, lại khao khát muốn ôm giữ anh hơn. Anh sẽ mãi mãi ở đây, như bình thường vẫn vậy. Khó mà nói rằng cậu yêu anh nhiều đến mức nào. Đến mức chỉ cần nhìn thấy bóng dáng anh ngay lúc này đây cũng đủ để lòng nhói lên vì sự mong manh của nó. Dazai khẽ thở nhẹ, rồi lại hơi co người. Là sợ hãi? Là đau thương? Cậu cũng không biết. Hoặc giả như đêm nay lạnh quá, phủ lên cậu như một nỗi ám ảnh cố hữu. Liệu có phải như thế?

Continue reading

Vài chuyện linh tinh

Hôm nay lang thang trên mạng, mình vô tình tìm được cái test này của Vnfiction. Vừa đúng lúc mình cần một cái gì đó để tự nhớ lại xem mình là ai, mình muốn gì, mình cần gì. Mình cần cái gì đó đánh thức bản thân khỏi cái chuỗi lòng vòng hiện tại. Vậy nên, mình quyết định làm nó một cách cẩn thận =))))

Continue reading

[Kuroshitsuji] Sắc xanh

Title: Sắc Xanh

Author: Sapphire Wind

Disclaimer: tất cả nhân vật không thuộc về mình, nhưng họ sinh ra là thuộc về nhau ~~

Genres: đây luôn là cái phần nhức đầu mà mình muốn bỏ quách đi…

Pairing: Sebastian. M & Ciel. P

Rating: T+

Warning: Một chút horror !?

Summary:

Hắn bỗng thấy nhớ màu xanh…

A/N: Fic này được viết khoảng chừng 3 năm trước nhưng dím không dám đăng =))))). Giờ nhìn lại mình cũng không ngờ là hồi xưa lối viết của mình nó như thế này luôn. Hôm nay sẽ để nó ở đây, giống như một hoài niệm đã cũ.

Thật là cũng một phần do không muốn WordPress mốc meo =))))))))

Continue reading