[Soukoku drabble]Smother

Cảm ơn cô đã tặng =)))))))) Tôi hình như có số được tặng quà nhưng quà hứa tặng lại nhây nhưa chưa chịu trả cái nào cho ra hồn.

Những gì cần nói về fic thì tôi đều đã nói hết rồi. Thực ra sau khi “ngâm” nó một cách nghiêm túc, tôi nghĩ là bản thân có cảm tình với nó một cách kỳ lạ . Bởi vì tâm lý Dazai luôn là thứ mà tôi có hứng thú nhất dù tôi yêu Chuuya biết bao nhiêu. Mà cái sự nặng nề tuyệt vọng này….. cái màu sắc u tối này, giống như một thiên đường đen, hợp với Soukoku. Với lại fic này ẩn nghĩa nhiều quá OTZ………………………

Thương lắm 🙂 Tôi chỉ có cái đùa dai thôi nên cô cứ thẳng tiến đi nhé 😉

m a r c e y 3 0 9

À ừm tặng Sapphire Wind =)))))) Cảm ơn cô vì đã mai mối cho tui…..

Pairing : Dazai Osamu/Nakahara Chuya

Fandom : Bungou Stray Dogs

Rating : K+

***

Dazai Osamu đứng trước mênh mông trời nước,nhìn sóng ì ầm từ ngoài khơi.Gã đã đi một chặng đường dài để dứt mình xa mãi khỏi những nơi chốn thân quen.Con chó dại nhà hàng xóm không thể sủa điên loạn vào mặt gã nữa.Không còn những chuyến dạo cầu cảng trong hoàng hôn đỏ bầm màu máu.Chuya sẽ tỉnh giấc trong một bình minh bải hoải,rã rời,chỉ để tuyệt vọng tự hỏi gã đã đi đâu.Và đến lúc anh tìm ra,Dazai sẽ không còn là Dazai cũ nữa.

Anh cũng không còn là anh cũ,anh đã bị những cuộc đi dằn vặt đến đau nhừ một mảng lòng.

Trời bắt đầu hửng sáng.Những tia nắng của buổi hừng đông loang…

View original post 504 more words

Advertisements

[DaChuu Longfic][Wake me up when it’s over] Chap 11

Chap 11

Chuuya mơ màng nhận ra ai đó đang vén khẽ tay áo mình lên, cẩn thận tiêm vào da thịt thứ chất lỏng quỷ dị.

Chuuya thấy đầu óc mình quay cuồng, tiếp theo là cảm giác cào xé ở bụng – một chuỗi phản ứng sau khi bị tiêm thuốc mà giờ đây, chính cậu cũng dần quen với cái bỏng rát khó chịu này. Nhận thức cậu chẳng đủ rõ ràng để phản kháng lại. Thậm chí, hoạt động của các giác quan yếu đến mức, nếu không phải có ai đó đang đứng sát bên mình, có lẽ cậu cũng chẳng thể nào nhận ra. Và khốn nạn thay! Từ khi nào, cơ thể này cũng đã dần cam chịu thứ chất lỏng được tiêm vào người cậu đều đặn ấy, không còn co giật hay mất kiểm soát như trước kia. Để rồi giờ đây, từng dòng huyết trong người cậu  chỉ có thể co rúm như một con mèo, ngoan ngoãn nuốt trọn thứ thuốc đó và bất lực giương mắt nhìn nó hủy hoại từng mảnh thân thể mình. Cổ họng Chuuya đau rát. Cả người hoàn toàn bầm dập và tắt hết mọi dấu hiệu của sự sống. Hoặc giả có chăng, cũng chỉ là hơi thở mong manh đến nỗi lồng ngực gần như không còn phập phồng. Thứ duy nhất Chuuya khao khát bây giờ, là cái chết.

Continue reading

[DaChuu Oneshot] Say ngủ

Title: Say ngủ

Author: Sapphire Wind

Disclaimer: tất cả nhân vật không thuộc về tôi, tôi chỉ mượn họ để viết và thỏa mãn trí tưởng tượng của mình.

Genres: Sad, Hurt, Romance, Angst,…

Pairing: Dazai Osamu & Chuuya Nakahara

Rating: M

Fandom: Bungou Stray Dogs

Warning: để rating M vậy thôi chứ trong fic này không có gì được miêu tả cụ thể đâu.  Nhưng dù sao, cũng mong bạn cân nhắc khi đọc.

Continue reading

[DaChuu Longfic][Wake me up when it’s over] Chap 10

Chap 10

“Ta đã từng có một gia đình hạnh phúc.”

Trong không gian lạnh ngắt từ phòng thí nghiệm, nới bốn bề được bao bọc bởi thiết bị, vi tính, thuốc thang, người đàn ông tóc vàng đứng im bên chiếc giường, hướng mắt xa xăm. Dáng vẻ cao lớn thả trôi theo những cảm xúc đường đột ùa đến khuấy đảo bản ngã tàn độc. Khuôn mặt phảng phất nỗi hoài niệm. Đáy mắt rung lên những đợt sóng lăn tăn êm ả, lóng lánh một ngày nắng ấm nào đó đã xưa cũ, đã phai tàn trong dòng chảy tàn bạo của thời gian.

Fitzgerald trầm ngâm hồi lâu, tự thả mình mặc tưởng. Có lẽ hắn loáng thoáng mơ hồ về một buổi đêm thanh tịnh nào đó được ngồi bên người vợ xinh đẹp nhâm nhi cốc rượu và ngắm đứa con gái thương yêu của mình lướt tay trên những phím đàn, tạo ra thứ âm thanh thiếu tròn trịa nhưng vừa đủa cho một buổi tối hoàn mỹ. Hay một chiều tàn bừng sáng bởi những nụ cười trong vắt thơ dại. Hay khu vườn in hằn bóng dáng Zelda thưởng thức tách trà chiều. Hay hương nước hoa dìu dịu đắt tiền thoảng đến khi người phụ nữ của đời hắn nhẹ nhàng ôm lấy hắn từ phía sau và ngâm nga một lời chào bình dị. Kí ức chạy vụt đến, đong đưa trong lòng hắn, đều đặn gõ nhịp và gợi nhắc tựa một quả lắc đồng hồ. Và khi Fitzgerald giật mình thật khẽ, chợt nhận ra nụ cười tự lúc nào đã ướm trên môi mình, ánh mắt hắn lại bất ngờ chuyển sang nỗi quyết tâm và căm phẫn. Dù cho có tiêu diệt cả thế giới, có tổn hại bao nhiêu người, hắn cũng sẽ làm, để có được cuốn sách, để giành lại những gì đã mất, tái tạo lại những năm tháng đã bám bụi ấy. Và cũng là để khuất lấp đi nỗi đau đớn đang luẩn quẩn trong linh hồn.

Continue reading

[DaChuu Longfic] [Wake me up when it’s over] Chap 9

Chap 9

Dazai mở trừng mắt, trân trối.

Trước mặt anh, không có gì khác ngoại trừ bóng tối đen khịt và thứ ánh sáng gay gắt hắt ra từ màn hình. Anh ngủ quên. Sự mỏi mệt đã gặm nhấm anh như một con chuột mài răng trên gỗ. Để rồi trong phút chốc bất cẩn, anh rơi vào cơn mơ ám ảnh ấy. Bóng tối lại vây bủa lấy anh, nhấn anh chìm sâu vào cái cảm giác day dứt bất lực luôn bị đè chặt. Trong một thoáng, Dazai cảm nhận rõ ràng nỗi hoảng loạn cùng cực đang cào xé lồng ngực mình. Anh không thể làm gì khác, thậm chí cử động, cả cơ thể căng cứng và đông nghẹt trên thành ghế, hoàn toàn bị khóa chặt giữa thinh không. Dazai cứ vậy, trân trối nhìn. Tất cả trống rỗng và lặng câm đến nhức nhối. Đến mức anh nghe thấy tiếng gió phả ra từ điều hòa lạnh tanh và gai góc như giễu cợt. Đến mức anh cơ hồ nghe được sự run rẩy vọng ra từ hơi thở của chính mình. Đến mức anh nghe thấy, có lẽ thôi, nỗi hoang mang đang trườn bò và siết chặt lấy cùng khắp thân thể. Phải cho đến một lúc lâu sau đó, Dazai mới dần dần thả lỏng, thở sâu, tìm lại sự bình tĩnh đã rơi đi khỏi mình.

Continue reading

Tản mạn| Thất lạc cõi người – Dazai Osamu

Đã hàng ngàn lần kể từ khi đọc “Thất lạc cõi người”, mình muốn viết cho nó một bài review hoàn chỉnh, nhưng chưa bao giờ làm được cả. Có lẽ vì khả năng của mình chưa đủ để viết một cái gì đó thực sự ưng ý cho tác phẩm tuyệt vời này. Cũng có thể, có quá nhiều điều mình muốn nói về nó, nhiều đến mức mình bị rối loạn và không biết phải bắt đầu từ đâu, sắp xếp từ chỗ nào. Tự dưng, mình nhớ tới một lần cô giáo dạy vật lý hỏi lớp: “theo các em, thể loại văn nào khó viết nhất?”. Hầu như mọi câu trả lời đều hướng đến Nghị luận và Thuyết minh, nhưng cô lại bảo rằng “đều không đúng cả. Văn khó viết nhất chính là văn biểu cảm. Thực sự rất khó để nói ra cảm xúc của các em về một ai đó, một điều gì đó, một thứ gì đó.”

Cho đến bây giờ, mình mới thấm thía. Làm sao để bày tỏ lòng mình với cuốn sách mà mình yêu thích nhất, với tác gia mà mình kính trọng nhất, thật nan giải biết bao nhiêu. Vậy nên, những điều mình sắp viết đây, sẽ không là một bài review gì cả, chỉ là những tản mạn nho nhỏ, những tình cảm, những thứ thuộc về sâu thẳm cá nhân dành cho “Nhân gian thất cách” – “Thất lạc cõi người”, và Dazai Osamu, văn hào mình ngưỡng mộ.

Continue reading