[Kuroshitsuji] Sắc xanh

Title: Sắc Xanh

Author: Sapphire Wind

Disclaimer: tất cả nhân vật không thuộc về mình, nhưng họ sinh ra là thuộc về nhau ~~

Genres: đây luôn là cái phần nhức đầu mà mình muốn bỏ quách đi…

Pairing: Sebastian. M & Ciel. P

Rating: T+

Warning: Một chút horror !?

Summary:

Hắn bỗng thấy nhớ màu xanh…

A/N: Fic này được viết khoảng chừng 3 năm trước nhưng dím không dám đăng =))))). Giờ nhìn lại mình cũng không ngờ là hồi xưa lối viết của mình nó như thế này luôn. Hôm nay sẽ để nó ở đây, giống như một hoài niệm đã cũ.

Thật là cũng một phần do không muốn WordPress mốc meo =))))))))

Continue reading

[DaChuu Longfic] [Wake me up when it’s over] Chap 8

Chap 8

Dazai ngồi im trong bóng tối, cả thân thể bất động tựa như bức thạch tượng vô thần thái. Đôi mắt màu hoàng hôn hòa lẫn vào gam sắc đen đặc của không gian. Anh trân trân nhìn vào mảng tối rộng lớn đang bao trùm lấy mình, bủa vây tựa như tấm mạng nhện siết chặt lấy da thịt. Không một lối thoát, không một tia sáng le lói nào của sự sống phá thủng tầng tầng lớp lớp tĩnh lặng nơi đây. Thứ bóng tối ấy ngăn tách anh khỏi phần kia của thế giới, rắn đặc và kiên cố, chưa một lần bị phá vỡ, hệt như một bức tường bảo vệ, hoặc kìm chân anh tìm đến sự cứu rỗi. Nhưng Dazai chưa một lần oán thán. Thậm chí, anh thích nó.

Continue reading

[Dachuu] It takes two to tango

Ahhhhhhhhh~~~~~ Trời ơi nó cuteeeeeeeeeeeee!!! Mơn Lài vì món quà dễ cưng không để đâu cho hết này.

Quả đúng là dù có so sánh đến thế nào đi chăng nữa thì Kunikida cũng khó lòng hòa hợp với Dazai bằng Chuuya. Nhưng nghĩ cũng lạ, dù sao Chuuya cũng có sự nghiêm túc của chính mình trong cái cách anh làm nhiệm vụ hay tuân phục tổ chức, hẳn cũng na ná Kunikida, nhưng chỉ có Chuuya là (luôn luôn) “gây được sự chú ý ” với Dazai. Đó là lỗi của định mệnh =))))))))) (Sáp đang nói cái gì thế??)

Arghhhhhhhh Chỉ mới nhìn có đôi giày thôi mà đã nhớ tới người ta trời quơi, rồi nhớ lại hết mấy cái kỷ niệm. Phải rồi, vẫn còn thương nhau nhiều lắm, không bỏ nhau nổi đâu. Rồi rồi cái gì mà lôi về tận giường hử?? Á Huuhuhuhuhuhuhuhuhuhuuhuhuhuhuhu——- Đọc tới khúc đó mà Sáp hú hét lăn lộn đập đầu đập gối như điên, cute quá chừng ;;;__;;;;

Ừ đúng là có nhiều chuyện ta không có quyền lựa chọn. Chính bản thân Song Hắc ra đời cũng bởi họ không có cái quyền lựa chọn đó. Nhưng ít nhất là nó không giống như việc Chuuya không uống được cà phê hay phải nhập viện nếu lỡ ăn Sushi. Cũng không giống việc Dazai dù không hòa hợp nhưng vẫn phải làm việc với Kunikida. Họ phải miễn cưỡng, hoặc không bao giờ làm những việc đó. Còn đằng này, Dù có khó chịu với nhau, nhưng luôn quan tâm và thấu hiểu nhau nhiều nhất. Mà nhỡ một ngày không “được” phối hợp với nhau nữa hẳn mỗi người đều có gì đó buồn buồn. Ý là ngoài mặt thì “Ừ ừ bố giết mày” =)))) nhưng trong lòng thì… như Sáp đã nói đó, lưu luyến nhau muốn chớt à, tin yêu nhau muốn chớt tới nỗi nhìn đôi giày đã nhớ tới người kia =)))))))

Chuyện tình con sên với con cá thu này nó đúng là lâm li bi đát mà trời quơi ;;;;;;__;;;;;

Nói chớ thương Lài nhiều lắm lắm, và cho Sáp reblog nó nhe xDD. Huhu Lài không có lầy lội gì đâu, người lầy lội là Sáp nè. Đã hứa tặng fic mà nhây nhây tới giờ chưa có chịu thò mặt ra thôi Lài đừng giận huhu. Không có bùng đâu thiệt đó.

*Ôm quà lôi về* thả tym cho Lài. Mong Lài viết thêm nhiều fic hay nữa xDDDD~~

[DaChuu Oneshot] Tựa

Title: Tựa

Author: Sapphire Wind

Disclaimer: tất cả nhân vật không thuộc về tôi.

Genres: hurt/comfort, một chút angst

Pairing: Dazai Osamu & Chuuya Nakahara

Rating: K

A/N:

Đây là fic mình viết mừng sinh nhật Chuuya. Quả thực, Chuuya là một trong những nhân vật mà mình yêu nhất, thương nhất, trân trọng nhất từ trước đến giờ. Mong rằng anh sẽ luôn mạnh mẽ, ngầu giỏi như bây giờ. À, và hi vọng anh sẽ giết được con cá thu nào đó để nhân loại bình yên một chút. =)))))))

Hơ hơ… không biết đây là quà tặng sinh nhật kiểu gì mà nghe Genres thấy ghê quá ;;;;__;;; Mọi người thứ lỗi nha. Chúc đọc vui 🙂

Continue reading

[DaChuu Longfic][Wake me up when it’s over] Chap 7

Chap 7

Dazai ngả lưng tựa vào thành ghế sau một thời gian dài chằm chằm nhìn vào màn hình máy tính. Một luồng điện tê rần chạy dọc khắp sống lưng ngay khi nó chạm vào lớp đệm êm ái, mang theo sự đau nhức hòa lẫn với cái cảm giác dễ chịu vì cuối cùng cũng được nghỉ ngơi. Cơ thể Dazai bị co cứng bởi sự căng thẳng anh tự tạo ra cho chính mình. Đầu óc cơ hồ muốn vỡ tung ra thành từng mảnh, những cơn đau mà anh đã cố gắng phớt lờ nay lại hung hãn hoành hành dọc khắp các dây thần kinh não bộ. Tưởng chừng như ai đó đang cố gắng đập nát sọ anh. Dẫu vậy, Dazai vốn là người giỏi chịu đựng. Anh cố đưa tay day day thái dương và hít thở thật sâu để cơn đau dịu xuống. Nhưng vô ích! Bực tức, Dazai đấm thật mạnh vào đầu mình một cái. Anh mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại. Môi vẫn mím chặt vào nhau, vòm miệng khô khốc. Hai tai ù đi, chỉ còn nghe thấy thứ âm thanh vặn vẹo khiến người ta thêm phần khó chịu.

Continue reading